Ly cafe cuộc đời

Hôm Giờ nhiều bài cảm xúc về nhiều con người khác nhau, câu chuyện khác nhau. Nay xin vài câu về bản thân. Về cái mong manh đẹp vô thường của cuộc sống mà Thuần đã và đang trải qua.

Cái thói thường nhật pha ly café và ấm trà mỗi ngày riết rồi nó thành cái tật. Mà đã là cái tật thì nó khác thường lắm. cái góc sân vuông nhỏ nhắn trước cửa nhà với bộ bàn đá từ vựa vật liêu xây dựng đem qua biếu lúc tân gia nay nó như cái góc riêng của Thuần mỗi sáng tối. Sáng café trà, tối thêm cây guitar ra tập tành vài nốt. Cuộc sống cũng coi là tạm ổn. Nhưng để tới cái ngày tạm ổn nó cũng là một vài chuyện buồn vui, kiểu như muốn có được ly café thì cũng phải qua vài phút đợi chờ.

Chuyện buồn vui, thăng trầm thì ai cũng có, nhưng cái cách con người ta đối diện thì khác nhau thôi. Người chỉ thích nói tới chuyện vui, trốn tránh nỗi buồn, người thích gặm nhấm nỗi buồn buông nhẹ những cuộc vui, khó có thể nói đúng sai gì đây cả, chỉ là sự đa dạng của cuộc sống thôi. Ấy vậy chứ, nhiều người khen mình già quá, già tới sến, già tới sâu mà đám trẻ trâu nó gọi là “deep”. Cơ mà thật, chả ai muốn mình già đi nhanh cả, cũng chỉ là cách mình đối diện thôi. Tụi trẻ, nói mình viết nhạt, ừ thì Thuần cũng thấy nhạt, chúng thân nên chúng thẳng, nhạt vì chả có cái gì để lại, chả có gì trong ấy, chỉ duy có là mười tám cộng. Ấy chứ đó là một quá trình luôn đấy, ngày xưa hay đôi co ăn thua con người ta, giờ thấy mình già thật, chúng chửi chúng chê, cũng cười cười không nói lại được. Thuần không đi nhiều, nhưng được cái gặp được vài người bạn chất, tay thì chỉ có đọc, cái gì có chữ là đọc được cả, riết rồi đọc nhiều quá, cái đâm ra phân vân cái mình nhìn mình thấy, nên trở nên im lặng, chẳng dám phán bình gì. Mà Thuần lại thấy đúng, chính vậy nên viết ra vậy thôi, ra một hơi thở, một người đàn bà mà mình đã từng gặp từng được nghe về chuyện họ. Còn có gì trong đó thì thôi tùy người cảm nhận. Có người thì không đọc cái chi cho nhiều, chỉ có đi, đi khắp nơi và thấy rất nhiều thứ. Và 2 con người ấy họ lại có cách đối diện giống nhau, thường im lặng, không sum xuê ồn ào hơn thua chi cả. Nên cũng nhiều người thấy họ nhạt, còn Thuần thì lại thấy họ thâm (xin lỗi 2 bác, em khen chứ không có chê 2 bác nhé). Nhạt ghê thật…

Một lần đau, cái sốt đêm nó như ám ảnh Thuần vài lần trong đời, cảm giác cái lạnh nó tuông ra từ chính xương sống của mình rồi kéo dái đến mười đầu ngón tay, cóng buốt như kho đông lạnh. Cái cơn sốt nó như lần nào cũng vậy, mơ hồ về những cánh đồng gió với thảm cỏ vàng nhạt vu vơ bên cạnh dòng sông nhỏ và vài con người, vài dung nhan mà thực sự quá lâu rồi không gặp gỡ. Xen lẫn khung cảnh nhẹ nhàng đó là những cơn lạnh, lại làm cho mọi thứ càng trở nên mơ hồ. Những cuộc gặp gỡ ấy thường là những tiềng cưới vui không oán hận hay trách móc gì nhưng cái lạnh thì dường như không buông tha dù chỉ là một giây phút. Trong những cuộc gặp gỡ đó, là một miền ký ức, một chuổi của những sự buồn vui trong từng năm tháng. Ừ thì buồn, ừ thì vui, nhưng cái sự buồn vui ấy có nghĩa lý gì nếu nhưng con người ta hời hợt bỏ rơi nhau. Nhưng cái lạnh thì chẳng khi nào rời bỏ cả, cảm giác những hình dung từ những ngày xưa cũ gần mà xa xa mà gần như vồn vả gọi nhau chứ chẳng buồn kéo nhau về phía đó, phía của những cánh đồng, của 1 bóng cây duy chỉ một màu vàng xám của những đồng lúa gặt xong rồi bỏ lại. Đêm đấy mê mang, lạnh thấu xương dù đã cuộn mình trong cái chăn dày và người mướt mồ hôi. Khao khát được gào thét để thoát ra nhưng cái lạnh như kéo mình vùi trong cái chăn ướt đẫm. Thở gấp qua cuốn họng nóng hổi tuôn qua khe răng lộp cộp chạm vào nhau vì run lạnh.

Cũng vài lần thều thào không muốn xách cái thây như zombie tới nhiệm sở, ấy vậy chứ cũng vẫn dậy sớm (theo một vài người vậy là sớm) để nấu ấm nước pha ly café và ấm trà để ăn sáng. Chả biết nó sẽ như thế nào nều một ngày ở nhà mà không pha café? Cái mùi café nó như dồn vào hơi thở mỗi khi ủ phin café trước khi pha đầy nước. Cảm giác nó như muốn đi thẳng vào tâm cang, thức tỉnh và mạnh mẽ. Chưa kịp trở tay từ hơi thở thì cái âm thanh của giọt café nhỏ xuống đáy ly thánh thót, chậm rãi mà long lanh. Mà nghĩ lại cổ nhân nói không sai, thương nhau thương hết đường đi lối về. Mê café, chẳng chỉ vì vị của café, mùi của café, mà còn mê luôn cả chờ đợi giọt café. Thích pha café bằng ly thủy tinh vì âm thanh giọt café và cái cách giọt nâu đen rơi vào đáy ly, tung tóe. Nhìn giọt café rơi chậm rãi, tí tách đó như kéo cuộc đời dài thêm vài phút nữa.

Chả biết cuộc đời có dài thêm được không nhưng uống hết nguộm café trong đáy ly và thấy nay mình 30 rồi.

 

Không biết nữa

Không biết nữa sau vài lần gặp gỡ,

Ta sẽ còn gì để lại cho nhau,

Những ngày sau chưa đến được bao giờ,

Hai nữa cuộc đời ta lại để làm hai?

Ai chẳng muốn xây chung mái chung lầu,

Chung cái zalo, chung luôn thằng whatsapp,

Nhưng có dễ để nhau vào trong một,

Trong một cuộc đời ta chỉ muốn riêng ta.

Không biết nữa, sau những buổi café,

Ta nhìn nhau nhiều hơn những nói cười,

Như đã hiểu nhưng chăng nào có được.

Ta lại là ta em bước với đời ai?

Không biết nữa đâu những buổi sớm mai,

Em vội bước né ta những ánh nhìn,

Ta vội cố lần theo những nụ cười,

em và ta không biết nữa em ơi!

Không biết nữa gì sau những ánh đèn,

Xen ánh mắt em, xen luôn vào kỹ niệm,

Em và ta chưa một lời thề hẹn,

Nhưng đã xa rồi hẹn em bước với… người ta.

Không biết nữa em không cần biết nữa,

Chỉ có mình ta không biết được tình em.

 

Người Đàn Bà và Thuần

“Cái gai trong mắt lâu dần cũng chịu được, người tốt xấu lâu dần ở cũng quen”.

Cô cười mỉm chi thốt ra vài chữ rồi ôm nhẹ lấy tay anh, nhẹ tựa vào vai rồi tiếp lời. Riết có thấy quen không a Mạnh? Anh trầm ngâm:” quen thì cũng quen quen rồi, mà vài thứ thiếu chịu không được, em đền cho anh sao đây?”. Cô cười, em không bắt đền thì thôi nha. Rồi họ dắt tay nhau về nhà…cô. Đêm nay anh lại không về.

Cảm giác của một cuộc tình không trách nhiệm nó làm cho con người ta vô tư lắm, họ đến với nhau như thể họ cần cho nhau những điều mà họ không có được một cách tự nguyện và đê mê.

Ngay từ cái lần đầu tiên gặp, trong hội nghị triễn lãm công nghiệp về công nghệ mới, Mạnh, một nhân viên quan trọng mảng kỹ thuật của tập đoàn gia công cơ khí hàng đầu tại Việt Nam, anh đến để nghiên cứu thị trường theo như yêu cầu cùa ban giám đốc. Huyền, một cô gái bắt mắt và thu hút của một thương hiệu mới, họ đến để chào sân thị trường với công nghệ cao mà Mạnh chưa bao giờ trực tiếp tiếp xúc thực tế. Họ đã như mặc định sẽ hợp tác với nhau dù chưa biết sẽ làm cái gì cho nhau. Chào anh, em Huyền bên công ty bla…bla… mời anh tham quan công nghệ mới bên em, anh nhé, Huyền đưa tay như chờ anh nắm lấy, niềm nở. “anh chào em, anh Mạnh, anh cu-li bên bla…bla, rất vui được làm quen với em. Nghe em nói công nghệ mới là công nghệ gì vậy em?”. Anh và cô gần như quên đi mọi chuyện xung quanh để xoay mọi thứ vào câu chuyện của họ trong vỏn vẹn 5 phút và kết thúc lần gặp ấy bằng câu chào và 2 cái name card được chuyển qua lại. và bắt đầu cho nhau 1 cuộc sống khác.

Sau hôm ấy, anh và Huyền gặp nhau thường hơn, từ những quán café dành cho công việc cho đến những nhà hàng sang trọng cũng là cho công việc. Nhưng nếu chỉ là công việc chắc chúng ta chẳng có gì để nghe Thuần kể lại.

Lần ấy, Huyền gọi anh sau giờ tan tầm trong cái giọng nghẹn ngào: “anh Mạnh, gặp em một lúc nhé!”. Chưa kịp hiểu ra vấn đề thì anh đã nghe đầu bên kia cúp máy. Anh vội lái con Camry đen bóng mà công ty giao cho anh toàn quyền sử dụng đến đón cô theo địa chỉ cô nhắn vội cho anh ngay sau cuộc gọi. Hóa ra cô và anh làm không xa nhau lắm. Gặp Mạnh, Huyền cười tươi như chẳng có chuyện gì trước đó. Anh và cô lượn lờ khắp những nơi mà cô muốn: Quán café nhỏ nằm trên 1 căn chung cứ mới vừa tôn tạo ngay rìa trung tâm thành phố. Nơi này là của một anh chủ trẻ tầm 30 tuổi cũng là 1 nhân viên văn phòng mở ra chỉ để bạn bè đến thưởng thức hương vị café từ những người nông dân. Huyền hay ngồi ở chiếc bàn nhỏ nhìn ra cửa sổ nơi có tán lá me dập diều theo gió và những tia năng đôi lúc rọi vào mỏng như sợi chỉ, sáng chói và gay gắt. Quán bia nhỏ xíu cũng có ô cửa sổ nhìn xuống con đường một chiều chậm rãi đón đưa hàng ngàn chiếc xe tấp nập vào thành phố mỗi buổi chiều. Nhà cô, cũng một căn chung cư nhỏ xíu 2 phòng ngủ, 1 phòng của cô và chồng cũ, 1 của Xu, con gái cô đã theo cha ra nước ngoài sinh sống, nơi treo rất nhiều hình của bé Xu qua từng năm tháng. Anh choáng ngợp trong không gian ấy, quá nhiều hạnh phúc và kỷ niệm của cô trong quá khứ. Lần đầu đến nhà anh xầm xì hỏi, làm sao em có thể đối diện với quá khứ mỗi ngày như vậy? Huyền nhẹ nhàng, em phải Mạnh mà anh? Anh không thể cưỡng lại câu nói muốn đấm thẳng vào cái tên anh như vậy? Nét mặt anh giản ra khi đôi mắt anh nheo lại lộ ra những vết chân chim. Đêm đấy cô giữ anh ở lại, anh cố giấu đi sự hân hoan của mình trong đôi mắt.

Đêm ấy, anh như được bước vào một thế giới khác, một cuộc sống khác hoàn toàn với những gì anh đang có. Huyền như giành toàn bộ những gì đàn bà nhất, ngọt ngào nhất giành cả cho anh. Chắc cô đã giữ nó quá lâu từ ngày ngôi nhà này vắng bóng người đàn ông. Cô chuẩn bị mọi thứ từ những điều đơn giản nhất như chỉ để được sống trong một đêm. Mùi tinh dầu sả nhẹ nhàng thoảng vào cánh cửa phòng tắm khi chợt hẹ mở làm anh mơ hồ trong dòng nước ấm, khi anh như muốn gột bỏ đi những lắng lo mà anh đang chập chờn đối diện, cô nhẹ nhàng bước vào dòng nước với anh với hơi thở nhẹ nhàng đến bất tận. cô trườn tay quàng vào khuôn ngực vạm vỡ của anh rồi siết chắt như thể muốn chiếm hết con người anh bất tận, dòng nước trôi trên người họ như thể bị lãng quên đến lặng im, họ hòa vào nhau nhịp nhàng và rên siết. Cái chất đàn bà của cô như thể quả bóng nước bùng vỡ, mạnh mẽ và dữ dội. Cô kéo anh ra khỏi làn nước chẳng bằng 1 một bờ môi thắm vừa được dặm lại đường son mới toanh mùi Hoa Anh Đào. Họ cuốn vào nhau như chỉ để được thỏa mãn những gì căn phòng mang cho họ. Anh mạnh mẽ bao nhiêu thì cô cũng đón đưa bấy nhiêu, họ nhưng sinh ra chỉ để giành cho nhau đêm hôm ấy. Khát khao được yêu đương như kéo không gian trong căn phòng chuyển màu tươi sáng, họ không có cảm giác về thời gian hay không gian nữa, mà quanh họ chỉ còn lại mùi hương của tình yêu và xúc cảm của vị ngọt trái cấm. Cô như cố vờn bắt anh trong cái không gian vô định ấy, anh lượn lờ rình rập đúng chất của một gã đa tình thứ thiệt. Mọi thứ với họ như những nhịp điệu gắng kết đến bất tận, bàn tay siết chặt bàn tay, đến hơi thở như cũng chẳng màng trốn tránh lẫn nhau. Nhịp điệu của tình yêu, của cơ thể những con người đang yêu, của nụ hôn, của vòng tay và cả khuôn ngực tràn đầy nhộn nhịp tiếng tim.

Rồi cái gì đến cũng đến, căn phòng sáng bừng lên khi mặt trời chiếu thẳng qua ô cửa sổ bên cạnh giường ngủ, những sợi nắng như cắm xuyên vào khóe mắt của 2 con người không ngủ, họ tươi tỉnh như thể đã trải qua 1 giấc say nồng ấm áp. Lúc này, ánh nắng như đốt thêm hương tinh dầu sả thêm nồng nàn lôi kéo. Họ rời nhau như cách của một lời mời hẹn mới. Anh bước ra khỏi căn nhà sau cánh cửa nhỏ nâu sậm màu gổ công nghiệp mắc tiền. Bỏ lại phía sau anh là tiếng lẫy của cái khóa cửa lóc cóc như thể che đi bên trong là người đàn bà trần trụi như vừa được tắm một làng sinh khí mới.

Ấy vậy mà họ như cùng suy nghĩ, họ chẳng tìm nhau thêm 1 lần nào nữa. Chỉ có Huyền là vẫn lui tới những nơi xưa cũ ấy, góc bàn bên cạnh ô cửa sổ trong quán café như là nơi để Huyền được sống với tâm trạng mình. Chiều hôm ấy mưa, quán vắng hơn mọi ngày nên còn rất nhiều bàn trống, ấy vậy mà Huyền vẫn đến ngay khung cửa sổ, ngồi ghế phía tay trái nhìn ra cửa sổ. Cơn mưa chiều xuyên qua hàng lá me rả rích vào cửa sổ. Cô gọi tôi ly café quen thuộc, chắc đó là lý do tôi ấn tượng về cô, đen, không đường, không kem, không đá. Hôm nay, cô mời tôi ngồi với cô, khi tôi bưng ly café đến. Cô khuấy nghẹ ly café không có gì ngoài mùi hương và làn hơi nóng ấy, chỉ tay lên tàn lá me:” nó vẫn sống anh nhỉ!”.

Tôi lặng nhìn ra tàn cây rủ rượi trong làn mưa qua ô cửa nhạt nhòa ấy, rồi thoáng qua phía bàn bên kia là khuôn mặt của 1 người đàn bà kiêu kỳ giấu sau mái tóc đang trôi dài xuống vai, nhìn xa xăm. Tôi bước lại quầy trong khi bài nhạc cũ phát ra từ cặp loa nằm trong góc quán:” Có một lần anh chẳng qua nữa. Cứ thế xa xa mãi nơi em. Để những mùa nhuộm màu thương nhớ. Phố xa xôi đã vãng người qua”. Bài hát như bao trùm không gian của căn quán nhỏ, như bóng Huyền choáng qua ô cửa sổ và tàn me rệu rã và ướt át.

 

https://www.youtube.com/watch?v=rBf0N3gPBR4

Tuổi Hồng Có Ngây Thơ?

Đêm về, sau một ngày làm việc bình thường đến chán chường thì lại gặp lại nó, thằng bạn mà quen biết nhau chắc cũng được một thập kỷ lẽ ba, bốn năm ròng. “Mày vẫn vậy!” cái câu nói nhưng thành phản xạ mỗi khi Thuần gặp nó. Cái chất lãng tử, điềm tĩnh và nghệ sĩ của nó như được gia cố với cây đàn Guitar đeo sau lưng đen đúa, lạnh lùng. “Tao bình thường mà” nó cười cười.

Đêm nay lạ, 2 thằng không uống bia, chỉ pha ấm trà và 2 ly café đen đúa không kém cái bao cây đàn nó mang theo. À quên, nó mê đàn (đàn guitar nhé, còn đàn kia chắc nó cũng mê giống Thuần ?), nên chỉ khêu nhẹ vài lời là được nghe nó đánh vài đoạn, hát vài câu ???? “Trôi qua những nụ cười
Chìm trong câu hát Nam Bộ. Mắt tôi rưng rưng khi gió mùa đông bắc về… “_ Đường về/Quái Vật tí Hon. Cái kiểu nhạc của nó và Thuần thích giống giống tính cách của Thuần quá, điên điên, quái quái, khó gần một cách dễ thương (tự khen mình thôi). Đêm tối kéo đến nhanh hơn khi người ta dần chìm vào tiếng guitar thùng trầm trầm, chát chát.

Nghêu ngao vài câu, bên mùi café và hương trà tuyết như làm con người ta say thêm vài bận. “Mày sao rồi? cưới vợ đi, dm, bạn bè con chạy tới mẫu giáo rồi, riêng mày cứ ôm mãi cây đàn và câu chuyện cũ” Thuần nói; mà đôi khi tự hỏi cái kiểu bạn bè gì gặp nhau chứ chả nói được mấy câu. Nó lại cười “hmm, cũng muốn mày ạ, mà không biết sao, à Pha Lê dạo này sao rồi? Có con chưa?” Pha Lê, là con bạn của 2 thằng từ hồi trung học, đẹp, mà ai nó quen chả đẹp, nó bảnh tỏn và còn đa tài nữa. “Pha cái gì mà Lê, Một người quen đã đi lấy chồng. Một người yêu thôi đã sang sông. Tình ngày xưa gió cuốn lâng lâng. Thương những chiều nắng đến bâng khuâng. ” _ Thuần buột miệng nghêu ngao Cuộc tình đã Mất/Xuân Vinh. Nó đệm cho vài note rồi buông ra vòng âm quen thuộc ???  “Xưa chúng ta chung trường. Cùng nhau kết hoa ước hẹn. Mà nay bỗng dưng em lại. Bỏ quên hoa quên đi tình tôi…” cái thứ giọng trầm ấm sặc mùi nhạc cũ của nó đúng là của hiếm.

Câu hát ám ảnh đó đã quá lâu rồi không nghe, mà nay nghe lại cũng là nó, nó hát, tiếng đàn của nó ma mị hơn rất nhiều so với cái chiều thu 8 năm về trước. Mà có lẽ tại cây đàn năm ấy nặng hơn vì dòng nước mắt nghẹn ngào của thằng trai hai mươi mấy nên âm không sắc, rồi giọng run run đó làm sao hay hơn được. Ngày đó, chúng nó quen nhau, ai cũng thấy tụi bay nhất rồi, tài sắc cái gì tụi bay cũng có thôi sắp xếp đi cho tụi tao còn đi ăn đám. Thời đó, nó bận rộn nhiều với đèn sách của những năm cuối cùng đại học, Thuần cũng bận rộn, 2 thằng đều học kỹ thuật, thằng đằng đông, thằng đằng tây cái Sài Gòn đông nghẹt. Nó bận học, rồi bận con Pha Lê, còn Thuần thì bạn học rồi bận con pha chế (hồi đó đi làm tạp vụ kiếm thêm tiền uống bia, và 1 vài thứ khác) nên ít gặp. Mỗi lần gặp là thấy chúng nó mặn nồng hơn một tí, ấy vậy mà lần đó gặp nó trong căn gác trọ góc đường Phú Thọ thì chỉ duy một mình nó và cây đàn cũ. “ủa nay sao có mình tao vậy thằng kia? Bộ tính mượn tiền hả?” (xưa giờ toàn mượn tiền nó chứ có bao giờ tới lượt nó mượn). rồi vài đứa khác cũng tới, bạn tụi này đông đông được năm bảy đứa, vẫn thiếu đứa kia. Và mình bắt đầu lờ mờ hiểu ra là chuyện chúng nó. Năm năm cho một chuyện tình cũng không phải là quà ngắn để chỉ đột ngột dừng lại. Chiều hôm đó, cả đám chả một lời nào. Nay ngồi đây nghe lại dòng âm thanh cũ, thì chỉ thấy là thời gian nó không dễ gì dừng lại, chỉ có duy nhất còn giữ lại cái gì trong nhau thôi. “Mày vẫn vậy! cái kiểu đa tình một cách đáng ganh tị của mày luôn đi kèm với cái tình cảm mày giành cho Pha Lê gần như không thay đổi.” Nó ậm ừ, cười nheo đôi mắt. Là bạn, nhưng nó nghĩ cái gì về chuyện tình cảm thì thường Thuần không hỏi thêm, vì dù sao cũng không ai yêu thay yêu giùm cho ai được.

Lại nói về Pha Lê, có lần gặp lại, Pha Lê vẫn vậy, vẫn cái nét đẹp mà thằng bạn mình nó say mê không nguôi. Nhưng Thuần biết, không phải vẻ bề ngoài, mà là cái tính cách của Pha Lê mới làm cho người ta thương nhiều như vậy. Lần đó có hỏi về nó, Pha Lê giống nó, nhẹ nhàng nói:” cái cảm giác nó cứ bình thường mỗi ngày làm người ta thấy phai nhạt dù đã từng rất yêu”. Thuần cười: “mắt mí lót không xót anh nào nhỉ?”. Pha Lê cũng cười. Câu nói đó 2 đứa hay chọc nhau từ thời trung học, là bạn nhau lâu đã vậy chúng bạn thân lại yêu nhau nên cởi mở nhiều.

Chưa bao giờ mình nói điều này với nó nhưng chắc Pha Lê đúng, thương nhiều hay ít thì cũng phải có gì đó làm động lực để thương thêm mày ạ. Thôi chuyện cũ rích rồi. Tụi mày chia tay nhau rồi, người ta cũng yên bề gia thất rồi, thương nhớ người dưng chi nữa mày ơi.

Đêm kéo thêm về khuya, bên ngoài hàng cây bàng rì rào thì đâu đó mấy côn trùng còn sót lại của Sài Gòn cũng bắt đầu lên tiếng gáy, rên rỉ. Hai thằng lặng đi một hồi với vài ngụm café rồi nhấp thêm vài ngụm trà vừa châm nước mới. Nó chơi một bài mà Thuần cực mê ???” Em cười thứ tha, gõ lên cánh cửa nhỏ. Đánh Thức ước muốn từng ngủ quên…” Câu hát cứ lê la mãi vào đêm như kể thêm vài chuyện tình của Nó. Nó đã yêu người khác rồi, nhưng cái chất đa tình của nó thì chắc chưa xóa hết được đâu. Dù biết mình là kẻ ăn mày dĩ vãng, nhưng Nó là vậy, như cái cách Nó vẫn trả lời nhau “tao bình thường mà”.

Tiếng Guitar bỗng nhiên đứt đoạn khi điện thoại nó rung lên đoạn nhạc chuông hối hả. “Thôi tao về” Nó cười. Gài lại cánh cổng sắt đã bắt đầu chuyển màu sơn sau khi Nó dắt xe ra, chạy hút vào màn đêm trong con hẽm nhỏ, âm thanh ì ầm của cánh cổng chà vào mặt sân cũng không làm tan đi được những âm thanh của câu hát cũ: “Hãy hát khúc nhạc buồn. Cùng chung tiếng ca cung đàn. Còn đâu dáng em những chiều. Nhẹ đưa bước chân phù du. Êm đềm trôi qua khi em theo chồng. Nhớ sao những khi tan trường. Mình anh bơ vơ!”.  Đêm như tĩnh lặng hơn khi chuyến cuối cùng của xe hủ tiếu gõ đã không còn lóc cóc, lúc này cái vị café như đắng hơn dù vẫn nũng nịu đi vào cuống họng. Đêm nay vắng lặng thật!


Thuần và Hơi Thở

Cứ như là khi người ta thảnh thơi thì người ta lại lắng nghe nhiều về chính mình. Vậy nên cứ ế khách, cuối ngày, cuối tuần là Thuần lại viết.

Hơi thở, cái thứ tưởng chừng như bị lãng quên vì quá đỗi bình thường ấy nhưng lại nếm trải quá nhiều nỗi sống. Sao lại là hơi thở?

Ai còn sống mà chẳng thở cơ chứ. Vậy có gì đâu phải lăn tăn một thứ quá hiển nhiên ấy cơ chứ?Thuần cùng thở, nhưng mình phải thừa nhận với nhau là thở mỗi lúc một khác và thở cũng là một phần của cảm xúc.

Thuần có người bạn là dân chạy, cứ quỡn là xách “đích” lên chạy, chạy hoài thành chuyên nghiệp và sống luôn nhờ mấy thứ liên quan tới chạy. Anh ấy thở kiểu của những người đi chạy. Và theo cái nhìn của mình thì cái kiểu thở ấy nó là khoa học rõ ràng. Mà đã là khoa học thì phải để những người khoa học nói tiếp, Thuần viết tới đây để loại cái kiểu thở ấy ra khỏi cảm xúc.

Thuần có người ông, à mà ai chẳng có nguồn gốc? Chỉ là Thuần may mắn sống với ông từ những ngày con đỏ hỏn cho đến lúc nhìn ông trút hơi thở cuối cùng. Hơi thở ấy thực sự lắng đọng so với một thằng trai 17. Cái cảm giác nhìn một nhân cách, một con người cầm cự đợi chờ một cái gì đó trước khi đi, lắng nghe âm thanh của những hồi thở ngắn dốc và vô chứng như muốn vượt lên âm thanh của những con người xung quanh đang cố làm mọi cách giữ hơi thở đó kéo dài hơn. Rồi nó cũng trôi qua, con người ta đến cuối cùng cũng sống vì cảm xúc vì yêu thương, đó là cảm giác hơi thở nhẹ nhàng thoát ra khi thấy mắt thằng cháu lớn về tới. Nếu ai đó rành về khoa học thì cho hỏi là nguồn lực nào để con người ta tồn tại và nhận thức cao hơn cảm xúc?

Thuần có người yêu,nay hết gọi nhau người yêu rồi, cái cảm xúc khi yêu chắc nhiều người trải qua và cảm nhận. Chuyện yêu đương mỗi người mỗi khác. Yêu thì yêu chứ thở thì không bao giờ ngưng thở nhỉ? Cái rộn ràng gấp gáp của hơi thở khi “lần đầu tiên ta đi bên nhau, em đã biết tim em đánh rơi rồi” nó như mang năng lượng thần bì, thôi thúc ngượng ngùng mãnh liệt. Chạm môi nhau, trong tiếng thở nghẹn đi chừng vài nhịp tim rồi thoát ra cùng dòng sức mới, tươi mới và sáng bừng như mặt trời trên biển sớm. Cái thanh âm của sự yên lặng tưởng chừng như hư vô thì lại âm thâm cộng hưởng để làm con người ta yêu nhau yêu cả đường đi lối về.

Rồi những buổi chiều khi Thuần không đúng hẹn, em nghẹn ngào em vẫn gọi cafe. Cái mùi vị quen thuộc đó nó như quay đầu lại tấn công Thuần bằng hờn dỗi. Ấy vậy chứ cái hơi thở của sự tức giận nó nong rang khi lùa qua cổ. Cái ôm giận hờn như mang cả một sự thứ tha. Tiếng thở nhẹ dần khi trên môi cất lên câu nói cũ:” đợi anh lâu vầy chắc uống đước mấy ly rồi heng, cười cười”.

Rồi những lúc mặt trời trôi trên dòng kênh Lò Gốm, nặng nề đỏ lòm như dòng khói bụi ra vào trong cuống họng. Thoáng đâu đó mùi hoa sữa cuối ngày như choàng hêt, tắm gội đi. Cũng là lúc hơi thở dài hơn nhẹ nhàng hơn thay cho những con đường đông nghẹn bụi. Hơi thở của sự nhẹ nhàng hay hơi thở của đơn côi. Nó gợi lại những ngày “đưa nhau đi trốn”, sáng tờ mờ bước xuống xe trên đoạn đường đang rải đá mi xanh. Cái bụi nồng nó không làm cho Thuần và em bớt háo hức đón anh mặt trời trên biễn vắng. 20 km xa rời con đường đó, lội sâu vào phía núi thấp ven bờ biển các loại Bình là tiếng sóng và màu bình minh trên nên xanh pastel của biển vắng. Cái xúc giác nó như tự động hóa để kéo dài từng hơi thở, tiếp nhận khối vitamin Sea để choáng ngợp những ngày toàn mùi kháng sih và bệnh viện. Mùi của biển cũng không thể choáng hết đi mùi yêu đương được. Mắt đón mắt, môi lại tìm bờ môi, hơi thở nồng nàn như càng thêm gấp gáp, nóng bỏng và cuồng nhiệt sau những giơ đồng hồ ngâm mình trong chiếc hồ pastel vắng ngắt đó. Yêu, ai mà chẳng muốn được yêu. Bỏ mặt đi những lắng lo, những căn phòng ngợp mùi số,máy và “đám đồng nghiệp dở hơi” gặp mỗi ngày mà khi xa lại thấy nhớ. Cái hồ nhà Bình nó thức chiêu đãi đôi tình nhân với những cung bậc của cảm xúc. Yêu, cuốn vào nhau như chỉ để yêu và được yêu. Lặn ngụp trong dòng nước mặn chát đó là mùi của cảm xúc của yêu đương và của những ái ân. Yêu, hơi thở như cũng viết riêng cho nó những dòng nhạc tình riêng biệt. Cũng thều thào làm quen làm lạ, cũng ngượng ngập quyện vào vong tay nhau rồi buông lơi bay vút lên theo những âm thanh trần tục nhất. Những dòng hơi thơ như tan biến vào đâu đó như lãng tránh một sự cuộc chẳng biết lúc tàn. Khi định nghĩa về thời gian trở thành tương đối thì chí duy nhất hơi thở vẫn cầm được nhịp điệu của mình, rên siết đến hư vô.

Cafe, một dư mùi vô nghĩa ngày càng bị bỏ rơi bởi hơi men say của cồn, cỏ và bong bóng. Ấy vậy chứ cũng giống như hơi thở, tâm thường những vẫn ở cạnh bên. Không đợi đến những buổi đêm nặng nợ khói nồng hay những hộp đêm mơ hồ trong tiếng nhạc. Cafe thổi vào những buổi sớm làn hơi thở mới toanh đầy kích thích, thả nhẹ vào mưa những làn khói ấm những buổi chiều. Đến những đêm chưa từng biết ngủ, nó nhẹ nhàng kéo cặp mắt mở trân trân. Bên cái vị ngọt ngào đọng sau cổ họng, nó âm thầm len lỏi vào não như mời gọi bằng 1 làn hơi đen đúa huyền bí. Rồi tan vào hơi thở mỗi khi nhấp 1 ngụm trên đầu lưỡi như ai đó tan vào ai trần trùi và mãnh liệt.

Hẹn lại nhau qua đôi mắt và bờ môi…!

Thuần cảm xúc!

 

An nhiên trên từng giọt đắng!

 

Cafe Thuần và Trịnh

“Về trên phố cao nguyên ngồi, tiếng gà trưa gáy khan bên đồi” câu hát cứ ngân nga cho một buổi chiều mưa phố. Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta yêu nhạc Trịnh, và chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta uống cafe.

 

Không có một thống kê nào để tìm ra tập hợp những con người yêu nhạc Trịnh mà nghiện cafe nhưng dám chắc là nếu có thì Thuần dính chàm. Từ những ngày xưa cũ, khi chỉ là đứa trẻ lên 3 đã thích nhạc Trịnh vui tươi, rộn ràng với em là hoa hồng nhỏ. Dậy thì, cái tuổi người ta bắt đầu rung động, mông lung thì muốn đó đây đi về mấy cỏi, lại “nhìn vầng trăng mới về nhớ chân gian hồ” các kiểu. Nó vậy đấy, rồi cũng bắt chước tập uống cafe mỗi sáng và gần như không thể thiếu cả chục năm lẽ bốn rồi. Cái cảm giác ưu tư si tình nặng nề đến tuyệt vọng, rồi yêu luôn cái tuyệt vọng “để thấy tuyệ vọng cũng đẹp như một đóa hoa” hay rộn ràng những cơn “mưa hồng” phượng đỏ cũng đủ làm con người ta trở nên yếu đuối lạ kì.

Nay sạn rồi, chắc có lẽ khi đầu người ta thêm nặng thì mọi chuyện trở nên nhẹ nhàng hơn một cách tương đối( theo Einstein). Rồi “những hẹn hò từ nay khép lại” khi bước đời qua lại với nhau. Chắc cũng nhiều những ám chỉ sao tụi nó thích “Bống bống bang bang” thì mình lại rộn ràng “Bống không là bống”, cái kiểu nhạc nó củ hơn tuổi Thuần đến 2 đoạn truân chuyên, nó quê quê kiểu chẳng chỉnh sửa gì, kiểu tiếng guitar thùng chát chát với giọng điệu khều khào “Diễm của ngày xưa”. Ừ thì mình ăn mày dĩ vãng, à mà cái dĩ vãng đó là của người ta, chứ Thuần đã chưa từng tồn tại thời điểm đó.

Ấy vậy thôi viết thêm dài thêm ngắn, kiểu cái gu nó vậy rồi, mê cái chất ít người mê, cái kiểu đắng cay ít người muốn nếm như có người hỏi Thuần:”sao đàn ông thích vậy?” Thuần ưỡm ờ chống chế:” tại nhỏ hảo ngọt nhiều nên chắc lớn thích đắng cay bù chút lại” .  Nhưng mê Trịnh mỗi người mê mỗi kiểu, riêng Thuần mê cái chất tuyệt vọng cũng đẹp cũng đáng để thưởng thức. Sau mỗi lời hát ấy cái dư vị nó kiểu đáy ly cafe lấm tấm vài hạt cặn, chẳng đậm màu nhưng hậu ngọt chẳng đành trôi!

[custom_product id=”” sku=”” title=””][recent_product_by_categories_slider cat_slug=”” columns=”4″ layout=”small” per_page=”8″ title=”” desc=”” product_tag=”all-product-tags” show_nav=”1″ show_icon_nav=”0″ show_image=”1″ show_title=”1″ show_sku=”1″ show_price=”1″ show_label=”1″ show_rating=”0″ show_categories=”0″ show_short_content=”0″]

 

“AN NHIÊN TRÊN TỪNG GIỌT ĐẮNG”

Khách hay bạn?_Chuyện gói cafe

 Bạn!

Thuần cũng như bao nhiêu cá nhân khác trên cái xóm Sài Gòn này mà, bạn thì phải có chớ. Có nhiều người rất nhiều bạn: bạn đời, bạn tình, bạn đường, bạn học, bạn làm ăn, bạn công sở… Thuần thì chỉ có mỗi bạn duy nhất bạn không hơn không kém. Ấy vậy chứ đồi lúc chỉ vì cái suy nghĩ  đó là bạn nó làm người ta hời hợt hơn, bớt quan tâm hơn và bớt chỉnh chu hơn. Thế nên có vài người bạn thân lắm bị Thuàn bỏ quên cafe mãi chả giao ( thường thì chúng nhắc kiểu thâm thúy thế này:” ê thằng c hó, mày hứa cf cho a mãi tao thấy bạn gái tao uống ầm ầm mà riêng tao thì chả có? Mày coi anh mày là cái giống gì vậy?…) Thuần đơ luôn 5 giây đành ượm ờ:” thì tại anh làm bạn với thằng c hó nên nó lâu lâu nó c hó với a chớ sao? Nói chớ 5 phút sau tới tay nhé.” Hắn cười trừ đúng kiểu bạn!

Khách!

“Chào anh, thấy có bán cafe đó giá cả đồ sao anh?”

“Dạ anh ơi, giá thì em bán theo kg mỗi kg em chia 2 gói tính luôn 2 gói là 200k vnd chưa tính ship anh nhé”

“Anh làm cafe gì mà bán giá đó vậy?”

“Dạ anh ơi, nói đâu chẳng ngay, cafe nhà em trồng, Robusta thôi anh, nhưng chắc anh coi qua anh cũng thấy là em giới thiệu cafe hữu cơ anh ạ. Nếu anh so giá hữu cơ thì em bán thấp hơn rất nhiều còn nếu anh so giá chợ thì chắc em đóng cửa( nghĩ thầm trong bụng: có mở cửa bao giờ đâu mà đóng?). Anh uống thử đi em free ship a đơn đầu tiên coi như làm quen được mai mốt uống ủng hộ, không được góp ý giùm em mai mốt em cải thiện anh lại ủng hộ tiếp anh nhé”.

“Ok, vậy lấy thử anh 1kg nhé, mà free ship đúng không? Gửi anh phát ra Đà Nẵng nhé! Thanh toán sao em?”

“Dạ vâng, anh cho em địa chỉ nhé, anh tiện thì chuyển khoản em trước, không thì thanh toán khi nhận hàng giúp em nhé.”

“Ok. Anh uống thử có gì được anh lấy thêm”

2 hôm sau, “cafe bây làm kiểu gì vợ anh uống 4 giờ chiều đêm nó không cho anh ngủ?”

Thuần chưa hoàn hồn tập 2:” dạ em quên nhắc anh cafe nó hơi mạnh nên uống trước 3 giờ chiều theo kinh nghiệm riêng của em, còn chuyện chị không cho anh ngủ là tại vì… anh sướng thôi chớ em có tội tình chi”

Vậy là khách thành bạn, còn ông bạn thân trên kia thì mình phải tự nhắc bản thân phải coi như khách không người ta giận thì Thuần sẽ buồn lắm.

Thuần thực sự không tìm khách mà tìm bạn và cố gắng làm hài lòng các bạn như đi “khách” nhé!

“AN NHIÊN TRÊN TỪNG GIỌT ĐẮNG”