Hôm Giờ nhiều bài cảm xúc về nhiều con người khác nhau, câu chuyện khác nhau. Nay xin vài câu về bản thân. Về cái mong manh đẹp vô thường của cuộc sống mà Thuần đã và đang trải qua.
Cái thói thường nhật pha ly café và ấm trà mỗi ngày riết rồi nó thành cái tật. Mà đã là cái tật thì nó khác thường lắm. cái góc sân vuông nhỏ nhắn trước cửa nhà với bộ bàn đá từ vựa vật liêu xây dựng đem qua biếu lúc tân gia nay nó như cái góc riêng của Thuần mỗi sáng tối. Sáng café trà, tối thêm cây guitar ra tập tành vài nốt. Cuộc sống cũng coi là tạm ổn. Nhưng để tới cái ngày tạm ổn nó cũng là một vài chuyện buồn vui, kiểu như muốn có được ly café thì cũng phải qua vài phút đợi chờ.
Chuyện buồn vui, thăng trầm thì ai cũng có, nhưng cái cách con người ta đối diện thì khác nhau thôi. Người chỉ thích nói tới chuyện vui, trốn tránh nỗi buồn, người thích gặm nhấm nỗi buồn buông nhẹ những cuộc vui, khó có thể nói đúng sai gì đây cả, chỉ là sự đa dạng của cuộc sống thôi. Ấy vậy chứ, nhiều người khen mình già quá, già tới sến, già tới sâu mà đám trẻ trâu nó gọi là “deep”. Cơ mà thật, chả ai muốn mình già đi nhanh cả, cũng chỉ là cách mình đối diện thôi. Tụi trẻ, nói mình viết nhạt, ừ thì Thuần cũng thấy nhạt, chúng thân nên chúng thẳng, nhạt vì chả có cái gì để lại, chả có gì trong ấy, chỉ duy có là mười tám cộng. Ấy chứ đó là một quá trình luôn đấy, ngày xưa hay đôi co ăn thua con người ta, giờ thấy mình già thật, chúng chửi chúng chê, cũng cười cười không nói lại được. Thuần không đi nhiều, nhưng được cái gặp được vài người bạn chất, tay thì chỉ có đọc, cái gì có chữ là đọc được cả, riết rồi đọc nhiều quá, cái đâm ra phân vân cái mình nhìn mình thấy, nên trở nên im lặng, chẳng dám phán bình gì. Mà Thuần lại thấy đúng, chính vậy nên viết ra vậy thôi, ra một hơi thở, một người đàn bà mà mình đã từng gặp từng được nghe về chuyện họ. Còn có gì trong đó thì thôi tùy người cảm nhận. Có người thì không đọc cái chi cho nhiều, chỉ có đi, đi khắp nơi và thấy rất nhiều thứ. Và 2 con người ấy họ lại có cách đối diện giống nhau, thường im lặng, không sum xuê ồn ào hơn thua chi cả. Nên cũng nhiều người thấy họ nhạt, còn Thuần thì lại thấy họ thâm (xin lỗi 2 bác, em khen chứ không có chê 2 bác nhé). Nhạt ghê thật…
Một lần đau, cái sốt đêm nó như ám ảnh Thuần vài lần trong đời, cảm giác cái lạnh nó tuông ra từ chính xương sống của mình rồi kéo dái đến mười đầu ngón tay, cóng buốt như kho đông lạnh. Cái cơn sốt nó như lần nào cũng vậy, mơ hồ về những cánh đồng gió với thảm cỏ vàng nhạt vu vơ bên cạnh dòng sông nhỏ và vài con người, vài dung nhan mà thực sự quá lâu rồi không gặp gỡ. Xen lẫn khung cảnh nhẹ nhàng đó là những cơn lạnh, lại làm cho mọi thứ càng trở nên mơ hồ. Những cuộc gặp gỡ ấy thường là những tiềng cưới vui không oán hận hay trách móc gì nhưng cái lạnh thì dường như không buông tha dù chỉ là một giây phút. Trong những cuộc gặp gỡ đó, là một miền ký ức, một chuổi của những sự buồn vui trong từng năm tháng. Ừ thì buồn, ừ thì vui, nhưng cái sự buồn vui ấy có nghĩa lý gì nếu nhưng con người ta hời hợt bỏ rơi nhau. Nhưng cái lạnh thì chẳng khi nào rời bỏ cả, cảm giác những hình dung từ những ngày xưa cũ gần mà xa xa mà gần như vồn vả gọi nhau chứ chẳng buồn kéo nhau về phía đó, phía của những cánh đồng, của 1 bóng cây duy chỉ một màu vàng xám của những đồng lúa gặt xong rồi bỏ lại. Đêm đấy mê mang, lạnh thấu xương dù đã cuộn mình trong cái chăn dày và người mướt mồ hôi. Khao khát được gào thét để thoát ra nhưng cái lạnh như kéo mình vùi trong cái chăn ướt đẫm. Thở gấp qua cuốn họng nóng hổi tuôn qua khe răng lộp cộp chạm vào nhau vì run lạnh.
Cũng vài lần thều thào không muốn xách cái thây như zombie tới nhiệm sở, ấy vậy chứ cũng vẫn dậy sớm (theo một vài người vậy là sớm) để nấu ấm nước pha ly café và ấm trà để ăn sáng. Chả biết nó sẽ như thế nào nều một ngày ở nhà mà không pha café? Cái mùi café nó như dồn vào hơi thở mỗi khi ủ phin café trước khi pha đầy nước. Cảm giác nó như muốn đi thẳng vào tâm cang, thức tỉnh và mạnh mẽ. Chưa kịp trở tay từ hơi thở thì cái âm thanh của giọt café nhỏ xuống đáy ly thánh thót, chậm rãi mà long lanh. Mà nghĩ lại cổ nhân nói không sai, thương nhau thương hết đường đi lối về. Mê café, chẳng chỉ vì vị của café, mùi của café, mà còn mê luôn cả chờ đợi giọt café. Thích pha café bằng ly thủy tinh vì âm thanh giọt café và cái cách giọt nâu đen rơi vào đáy ly, tung tóe. Nhìn giọt café rơi chậm rãi, tí tách đó như kéo cuộc đời dài thêm vài phút nữa.
Chả biết cuộc đời có dài thêm được không nhưng uống hết nguộm café trong đáy ly và thấy nay mình 30 rồi.


Bạn!