Thuần và Hơi Thở

Cứ như là khi người ta thảnh thơi thì người ta lại lắng nghe nhiều về chính mình. Vậy nên cứ ế khách, cuối ngày, cuối tuần là Thuần lại viết.

Hơi thở, cái thứ tưởng chừng như bị lãng quên vì quá đỗi bình thường ấy nhưng lại nếm trải quá nhiều nỗi sống. Sao lại là hơi thở?

Ai còn sống mà chẳng thở cơ chứ. Vậy có gì đâu phải lăn tăn một thứ quá hiển nhiên ấy cơ chứ?Thuần cùng thở, nhưng mình phải thừa nhận với nhau là thở mỗi lúc một khác và thở cũng là một phần của cảm xúc.

Thuần có người bạn là dân chạy, cứ quỡn là xách “đích” lên chạy, chạy hoài thành chuyên nghiệp và sống luôn nhờ mấy thứ liên quan tới chạy. Anh ấy thở kiểu của những người đi chạy. Và theo cái nhìn của mình thì cái kiểu thở ấy nó là khoa học rõ ràng. Mà đã là khoa học thì phải để những người khoa học nói tiếp, Thuần viết tới đây để loại cái kiểu thở ấy ra khỏi cảm xúc.

Thuần có người ông, à mà ai chẳng có nguồn gốc? Chỉ là Thuần may mắn sống với ông từ những ngày con đỏ hỏn cho đến lúc nhìn ông trút hơi thở cuối cùng. Hơi thở ấy thực sự lắng đọng so với một thằng trai 17. Cái cảm giác nhìn một nhân cách, một con người cầm cự đợi chờ một cái gì đó trước khi đi, lắng nghe âm thanh của những hồi thở ngắn dốc và vô chứng như muốn vượt lên âm thanh của những con người xung quanh đang cố làm mọi cách giữ hơi thở đó kéo dài hơn. Rồi nó cũng trôi qua, con người ta đến cuối cùng cũng sống vì cảm xúc vì yêu thương, đó là cảm giác hơi thở nhẹ nhàng thoát ra khi thấy mắt thằng cháu lớn về tới. Nếu ai đó rành về khoa học thì cho hỏi là nguồn lực nào để con người ta tồn tại và nhận thức cao hơn cảm xúc?

Thuần có người yêu,nay hết gọi nhau người yêu rồi, cái cảm xúc khi yêu chắc nhiều người trải qua và cảm nhận. Chuyện yêu đương mỗi người mỗi khác. Yêu thì yêu chứ thở thì không bao giờ ngưng thở nhỉ? Cái rộn ràng gấp gáp của hơi thở khi “lần đầu tiên ta đi bên nhau, em đã biết tim em đánh rơi rồi” nó như mang năng lượng thần bì, thôi thúc ngượng ngùng mãnh liệt. Chạm môi nhau, trong tiếng thở nghẹn đi chừng vài nhịp tim rồi thoát ra cùng dòng sức mới, tươi mới và sáng bừng như mặt trời trên biển sớm. Cái thanh âm của sự yên lặng tưởng chừng như hư vô thì lại âm thâm cộng hưởng để làm con người ta yêu nhau yêu cả đường đi lối về.

Rồi những buổi chiều khi Thuần không đúng hẹn, em nghẹn ngào em vẫn gọi cafe. Cái mùi vị quen thuộc đó nó như quay đầu lại tấn công Thuần bằng hờn dỗi. Ấy vậy chứ cái hơi thở của sự tức giận nó nong rang khi lùa qua cổ. Cái ôm giận hờn như mang cả một sự thứ tha. Tiếng thở nhẹ dần khi trên môi cất lên câu nói cũ:” đợi anh lâu vầy chắc uống đước mấy ly rồi heng, cười cười”.

Rồi những lúc mặt trời trôi trên dòng kênh Lò Gốm, nặng nề đỏ lòm như dòng khói bụi ra vào trong cuống họng. Thoáng đâu đó mùi hoa sữa cuối ngày như choàng hêt, tắm gội đi. Cũng là lúc hơi thở dài hơn nhẹ nhàng hơn thay cho những con đường đông nghẹn bụi. Hơi thở của sự nhẹ nhàng hay hơi thở của đơn côi. Nó gợi lại những ngày “đưa nhau đi trốn”, sáng tờ mờ bước xuống xe trên đoạn đường đang rải đá mi xanh. Cái bụi nồng nó không làm cho Thuần và em bớt háo hức đón anh mặt trời trên biễn vắng. 20 km xa rời con đường đó, lội sâu vào phía núi thấp ven bờ biển các loại Bình là tiếng sóng và màu bình minh trên nên xanh pastel của biển vắng. Cái xúc giác nó như tự động hóa để kéo dài từng hơi thở, tiếp nhận khối vitamin Sea để choáng ngợp những ngày toàn mùi kháng sih và bệnh viện. Mùi của biển cũng không thể choáng hết đi mùi yêu đương được. Mắt đón mắt, môi lại tìm bờ môi, hơi thở nồng nàn như càng thêm gấp gáp, nóng bỏng và cuồng nhiệt sau những giơ đồng hồ ngâm mình trong chiếc hồ pastel vắng ngắt đó. Yêu, ai mà chẳng muốn được yêu. Bỏ mặt đi những lắng lo, những căn phòng ngợp mùi số,máy và “đám đồng nghiệp dở hơi” gặp mỗi ngày mà khi xa lại thấy nhớ. Cái hồ nhà Bình nó thức chiêu đãi đôi tình nhân với những cung bậc của cảm xúc. Yêu, cuốn vào nhau như chỉ để yêu và được yêu. Lặn ngụp trong dòng nước mặn chát đó là mùi của cảm xúc của yêu đương và của những ái ân. Yêu, hơi thở như cũng viết riêng cho nó những dòng nhạc tình riêng biệt. Cũng thều thào làm quen làm lạ, cũng ngượng ngập quyện vào vong tay nhau rồi buông lơi bay vút lên theo những âm thanh trần tục nhất. Những dòng hơi thơ như tan biến vào đâu đó như lãng tránh một sự cuộc chẳng biết lúc tàn. Khi định nghĩa về thời gian trở thành tương đối thì chí duy nhất hơi thở vẫn cầm được nhịp điệu của mình, rên siết đến hư vô.

Cafe, một dư mùi vô nghĩa ngày càng bị bỏ rơi bởi hơi men say của cồn, cỏ và bong bóng. Ấy vậy chứ cũng giống như hơi thở, tâm thường những vẫn ở cạnh bên. Không đợi đến những buổi đêm nặng nợ khói nồng hay những hộp đêm mơ hồ trong tiếng nhạc. Cafe thổi vào những buổi sớm làn hơi thở mới toanh đầy kích thích, thả nhẹ vào mưa những làn khói ấm những buổi chiều. Đến những đêm chưa từng biết ngủ, nó nhẹ nhàng kéo cặp mắt mở trân trân. Bên cái vị ngọt ngào đọng sau cổ họng, nó âm thầm len lỏi vào não như mời gọi bằng 1 làn hơi đen đúa huyền bí. Rồi tan vào hơi thở mỗi khi nhấp 1 ngụm trên đầu lưỡi như ai đó tan vào ai trần trùi và mãnh liệt.

Hẹn lại nhau qua đôi mắt và bờ môi…!

Thuần cảm xúc!

 

An nhiên trên từng giọt đắng!

 

Leave a Reply