![]() |
| Chủ nhân Trịnh Tấn Vinh bên gốc cà phê phủ xanh cây cỏ lá đậu bảo vệ bền vững môi trường |
![]() |
| Cà phê robusta hữu cơ Thuần Trịnh ở xã Đinh Lạc, Di Linh tỏa hương mật ong sau khi phơi liên tục dưới ánh nắng mặt trời. |
An nhiên trên từng giọt đắng
![]() |
| Chủ nhân Trịnh Tấn Vinh bên gốc cà phê phủ xanh cây cỏ lá đậu bảo vệ bền vững môi trường |
![]() |
| Cà phê robusta hữu cơ Thuần Trịnh ở xã Đinh Lạc, Di Linh tỏa hương mật ong sau khi phơi liên tục dưới ánh nắng mặt trời. |
Đôi Lời Tâm Sự.
Mười năm một quãng thời gian không ngắn nhưng cũng không quá dài, nghĩ lại cũng có nhiều kỷ niệm với những khát vọng cháy bỏng trong tôi.
Sau thời gian tham gia dự án cafe bền vững ở Di Linh vào năm 2008, đến 2013 dự án kết thúc.
Dự án có tên EDE consulting gởi lại trong tôi bao nhiêu là kỷ niệm, là nông dân như tôi mà bỏ cả thời gian, công việc để theo học cái dự án nầy.
Chương trình học tưởng chừng dành cho sinh viên Đại Học chứ không thể dạy cho những nông dân lớn tuổi cho lớp học chúng tôi.Lớp học gồm 48 nông dân trên địa bàn huyện Di Linh.
– Lớp học đầu tiên có tên: kỹ năng kinh doanh cơ bản cho người trồng cafe.
– Lớp học thứ hai: chương trình luật HTX kiểu mới.
– Lớp cuối cùng: về chương trình phát triển cộng đồng.
Nghĩ lại những chương trình nầy tới giờ tôi vẫn còn đam mê tới nó, biết bao nhiêu anh chị em học xong rồi bỏ cuộc vì theo chương trình này vất vả quá, rồi cuối cùng cũng chỉ còn mình tôi, vì lẽ đó mà nhiều anh em bè bạn bảo tôi là anh khùng hay sao mà theo chi cho vất vả, trồng cỏ vào vườn cafe làm chi cho nó cạnh tranh hết dinh dưỡng với cây cafe.
Còn riêng tôi thì lại suy nghĩ khác,
Người nước ngoài họ sang Việt Nam lập dự án giảng dạy cho nông dân để làm gì? Và họ được lợi gì? Khi họ bỏ tiền ra mời giảng viên cao cấp toàn là những tiến sĩ có chuyên môn về dạy.

Chính vì lẽ đó mà tôi âm thầm áp dụng những gì mà quý Thầy đã dạy.
Tôi đã thí nghiệm trồng ít cỏ Lạc dại vào vườn cafe 2008, tôi theo dõi sự phát triển của cỏ, sau một năm, năm 2009 tôi thấy hiệu quả từ loại cỏ lạc nầy làm cho đất tơi xốp, giun đất nhiều, giữ ẩm tốt, nên tôi quyết định nhân rộng ra hết 1/ha vườn cafe của tôi. Sự quyết tâm cũng thành hiện thực, 2010 đã hoàn thành tôi theo dõi hàng năm xem rầy rệp, sâu bệnh hại có lên cây cafe nữa không, điều bất ngờ vườn cafe đã giảm dần sâu bịnh, nên tôi cũng giảm dần thuốc BVTV, một lần nữa bạn bè lại bảo tôi khùng chứ làm gì có chuyện mà nhờ cỏ mà không còn sâu bệnh, rầy rệp, nhưng rồi tôi cũng chứng minh cho anh em biết là sâu bệnh, rầy rệp nó đã có môi trường sống rồi nên ít lên cây cafe của mình. Tiếng lành đồn xa, cán bộ Hội Nông Dân tỉnh Lâm Đồng đã đưa các chuyên gia khoa học, kể cả chuyên gia người nước ngoài về khảo sát thực tế.
Ông bà ta có câu, có công mài sắc có ngày thành kim. Quả đúng là như vậy, bao nhiêu công sức của gia đình đã gắng công vào mảnh vườn nhỏ của mình thành một thảm thực vật thật là đẹp mắt, đem lại sự mãn nguyện cho gia đình mà bao năm đã gắn bó, đến 2016 được một nhà khoa học nổi tiếng tuy đã lớn tuổi nhưng đã lặn lội từ TPHCM lên Lâm Đồng và tìm đến gia đình tôi xem có thật hay không? Thầy đã giới thiệu là GS Nguyễn Thơ Thầy bảo tôi làm một bài tham luận nho nhỏ về cây lạc dại trên vườn cafe mà Thầy đã quan tâm, Thầy mời dự buổi hội nghị Nông Nghiệp tại TPHCM vào tháng 4-2016 từ đó bài viết của tôi đã có trong tập kỷ yếu Nông Nghiệp.


Sau một thời gian dài đam mê chăm sóc cafe theo hướng hữu cơ và giảm dần thuốc BVTV nên chi phí chăm sóc cũng giảm đáng kể, công làm cỏ củng giảm theo.

Một đam mê cháy bỏng lại trỗi dậy trong tôi và gia đình,là làm sao cho đời một sản phẩm đến tay người tiêu dùng bằng sản phẩm an toàn vệ sinh và chất lượng, không những hạt cafe mà là những ly cafe tuyệt hảo.
Ví như một bào thai nằm trong bụng mẹ, đủ năm , đủ tháng, đầy đủ những sắc thái hình hài thì sẽ sinh ra một đứa con bụ bẩm.
Thuần Trịnh cũng thế, bao nhiêu năm gia đình gắng công, gắng sức. Trời không phụ lòng người và Thuần Trịnh cafe đã ra đời từ đó, đem lại giọt cafe đắng cho đời trên mảnh đất sạch, bằng những cây cafe khỏe mạnh, bằng những hoa cafe trắng xóa và bằng những hạt cafe chín mọng. Và cũng nhờ sự vun đắp đầy tình thương của quý anh chị em, quý bạn bè thân hữu với những câu ca thấm đẫm tình thương, những câu vọng cổ ngọt ngào như những quả cafe chín mọng với mùi thơm ngọt lịm như mùi mật của mật ong để lại, nên có tên gọi là cafe mật ong ( Honey cafe) của Thuần Trịnh mà bấy lâu nay quý anh chị, quý bạn bè thân hữu gần xa đã quan tâm và ủng hộ cho Thuần Trịnh café. Những tình cảm yêu thương đó là động lực cho Thuần Trịnh nỗ lực hơn, góp một phần không nhỏ cho bảo vệ môi trường trong giai đoạn biến đổi khí hậu, và môi trường đang ô nhiễm nặng nề nầy, mong muốn của Thuần Trịnh cafe là cố gắng làm cho mảnh vườn cafe ngày càng trong lành, xanh sạch,không mùi thuốc BVTV.
Làm cho sản phẩm cafe Thuần Trịnh càng thêm tuyệt hảo và hữu ích đến tay người tiêu dùng.
Thuần Trịnh cafe xin chân thành cảm ơn.

#Thuantrinhcafe
#Annhientrentunggiotdang
Trịnh tấn Vinh
11 giờ khuya…
với cái lạnh vắng của cao nguyên thì dường như chiếc xe đang trôi dài vào bóng tối. Tận phía cuối, 2 con người xa lạ bất chợt nhận ra nhau sau gần 40 năm thăng trầm của cuộc đời. Một sợi chỉ vô tình nối con người ta lại với nhau qua giai điệu một bài hát cũ. Đong đưa theo nhạc và chút gập ghềnh của con dốc vô tình làm bàn tay anh vướng vào mái tóc cô rối bời đến mê hoặc…!
Nhẹ nhàng, anh giữ lại chút cảm xúc đang vờn qua kẻ tay, khẽ đặt vào làn tóc ấy một thông điệp mơ hồ đến bất tận. Anh nhìn cô, rồi bị bao vây lặn ngụp trong ánh mắt ấy. Ánh mắt đáng sợ của người đàn bà cũ. Không phải vì cô đáng sợ mà vì anh sợ bản thân anh, sợ không thoát được cái cảm xúc ấy.
Rệu rã sau một ngày chỉ biết đi và đi, buổi tiệc tưng bừng trước đó như vùi con người ta thêm chút nặng nề từ những cuộc say. Ấy vậy mà sau tất cả, hai con người như hồi sinh mạnh mẽ từ cái vị men để uống thêm một lần nữa trong đời. Và ngay giây phút ấy, anh thẩn thờ trốn chạy thực tại, vùi mình trong cảm xúc của một con người mà bấy lâu nay bao lần anh trốn tránh…
Chiếc xe lao nhanh về ngôi làng hẻo lánh, cái lạnh như kéo sương mờ trên cửa sổ, ẩn trong đó là hơi ấm của một mối tình chớm nặng nợ. Cao nguyên của đêm và của những ngọn đồi café rủ mình trong bóng tối. Đêm của sương lạnh, đêm của làn tóc rối…
“Em tên Bảo Anh, con anh là?”, cô mở lời, sau khi chiếc xe đã dừng trong sân của một căn nhà lớn ẩn sâu giữa những đồi café bạt ngàn.
Trời thật lạnh!
“ Anh là Minh Đại, người ta còn gọi là Mai Định”, anh cười. Cô cũng cười phá lên trong e thẹn, “12 giờ rồi mà anh còn nhiều năng lượng dữ hông nè!”
Anh ượm ờ, như hiểu đó là một lời mời gọi không chủ đích. “mai định, Bảo Anh à!” anh thả nhẹ một câu bông đùa cùng nụ cười mỉm môi đầy ẩn ý!
5 giờ sáng, căn nhà trọ như còn lặng lẽ nếu như không để ý tới tiếng gà gáy từ phía xa thật xa, một mình anh lầm lủi thả bước chân tiến sâu thêm về phía những ngọn đồi xanh mướt ngập trong sương trắng.
Cao nguyên lạnh thật, hơi thở như hòa vào làn sương mờ đục làm cho cái hồ nước xanh ngắt phía chân đồi trước mặt cũng trở nên tĩnh lặng đến mơ hồ.
Âm thanh như xé một con đường trong sương, từ phía sau, tiếng gọi hòa trong hơi thở gấp gáp:” Minh Đại, bộ anh tính nhốt người ta mình ên trong cái tủ lạnh này sao?”. Anh quay lại, bước ngược về phía chân đồi để đón bước cô. Hơi thở gấp gáp của cô trong màn sương đã kịp đọng trắng trên mái tóc bông xù ấy. Anh đưa tay, dìu cô bước lên phía đỉnh đồi :”tưởng cả nhóm không ai thức được sớm nên anh tính đi bộ ra ngoài chút xíu ai biết em theo dõi anh đâu nà?” Cô liếc mắt nhìn anh trong chút dỗi hờn, “bộ mình anh thích cao nguyên chắc”? Anh cười, “anh mới nhìn thấy thiên đường phía trên kia”. Cô còn ngơ ngác, phần bởi đoạn đường cô đi theo anh cũng đủ xa và phần bởi chưa hiểu điều anh vừa nói. Khi mặt trời như trốn ra từ những ngọn núi phía xa tiến nhanh về bên cạnh cái hồ nước dưới chân đồi. Màu nắng, màu sương trắng như vẽ thêm cho mặt nước hồ thêm chút màu liêu tịch.
Hai con người đứng lặng trên ngọn đồi ngắm làn sương tan dần trong ánh nắng, trả lại cho mặt nước màu ngọc bích tương tư…
Cơn gió sớm còn mang làn hơi lạnh ngắt thổi thêm vào làn tóc rối bồng bềnh như áng mây trôi, ngang ngang tầm mắt anh. Anh nhìn cô mơ hồ rồi thả những kẻ tay vào làn tóc đó thêm một lần!
Cô tựa nhẹ vào vai anh, hai người im lìm đến bất tận, chẳng kịp nhận ra môi đã chạm khẽ từ bao giờ…
Những cơn gió mang theo cả nắng ầm và hơi thở của đêm cao nguyên, làn sương trắng mang lại một cảm giác lạ lùng cho hai con người đang chìm trong thực tại của mộng mơ.
Trên chuyến xe trôi ngược về thành phố, họ lại trở thành hai con người lặng lẽ như lúc bắt đầu. Mọi thứ vẫn êm đềm trôi qua như cách họ đã chọn sau những chuyện tình đã gặp cho đến một ngày họ gặp lại nhau…Vẫn thế vẫn ngọt ngào và mãnh liệt như nụ hôn ấy.
Họ tiến lại sát nhau như để đòi lại từng hơi thở, nhẹ nhàng đến bất tận…
Bảo Anh thì thầm trong tai anh:”em không đủ can đảm thêm một lần nào nữa!”. Nhưng cô lại lặng đi trong vòng tay ôm siết của Minh Đại. Những thanh âm bài hát cũ phát ra từ chiếc loa nhỏ trên góc bàn trang điểm của Bảo Anh, vẫn đang rên xiết: ”Tìm trong ngọn gió tiếng anh cười, Lời ca ngày xưa nay đã khác xa nhiều…”.
Hai người quấn lấy nhau như chưa một lần được sống với cảm xúc đó…
Bàn tay anh một lần nữa len lõi qua làn tóc rối bời đầy mê hoặc ấy thều thào,”rối hơn cả cuộc đời nhau, Bảo Anh nhỉ?”.
Đêm vẫn trôi qua như những gì đã diễn ra, chỉ khác là căn phòng ấy đêm nay thức trắng. Đêm nay không còn sương lạnh nữa…
Ngồi bên ly cafe sáng của Sài Gòn chợt nhấp nháy những hình ảnh của Tuy Hòa từ chiếc điện thoại, để cảm giác chuyến đi đủ ngắn đủ dài cho một kỷ niệm hay một phần của kỷ niệm.
Tuy Hòa đón Thuần bằng một ngày nắng gắt gao 30 độ vào lúc 8h sáng, cảm nhận được ngay cái khắc nghiệt của miền Trung nặng danh “chó ăn đá gà ăn sỏi”.
Nhưng sau khi trượt dài theo thành phố với những cung đường mới ven biển và 1 ly cafe mà với Thuần là nhạt nhách thì cảm nhận về Tuy Hòa là rất khác dù trong thân tâm có chút hờn về ly cafe ấy( thị trường tiềm năng trở thành tiểm ẩn).
Tuy Hòa nắng gắt nhưng gió biển kéo cho không khí trở nên nhẹ nhàng như một người con gái.
Biển đẹp (à biển thì vốn dĩ ở đâu cũng đẹp, chỉ có con người phá quá nên mới đâm ra chỗ đẹp chỗ xấu mà thôi), không tin biển Tuy Hòa đẹp thì bạn có thể tự đi ra ấy, còn cho an toàn thì coi lại phim Hoa Vàng ở đâu đấy sẽ rỏ.
Đồ ăn ngon kể cả trên cạn hoặc dưới nước: hải sản thì không có gì phải bàn là tươi và ngon phải biết, nhưng nông sản cũng không kém nhé, bánh bèo, bánh tráng, Giông, bò một nắng 2 sương, gà, giò heo chiên nước nắm,…(nói tới đây bụng sôi, miệng tròn đầy 🙂 ).
Tuy Hòa còn gửi cho Thuần 1 vé về tuổi thơ với chùm Dủ Dẻ thơm lừng, chua ngọt mà chắc gần 20 năm rồi chưa được ăn.
Trên hết, con người Tuy Hòa (chắc Phú Yên, hay miền Trung đều vậy), nồng nhiệt và chân chất lắm. Ông chủ lò bánh tráng mà không biết giá bán bánh của mình chỉ biết mời ghé nhà chơi, ăn bánh uống nước kể chuyện đời nghe chơi thôi. Anh bạn cũ rích nay là gd công ty du lịch, xây dựng tè lè tét lét gì rồi mà bỏ nhậu với đối tác ra đón bạn ở xa đi nhậu tới tận khuya, chạy đôn chạy đáo khắp nơi đặt bàn gọi món cho anh em thưởng thức mùi vị quê nhà.
Chắc vậy thôi cũng đủ với Tuy Hòa rồi, nếu anh chị em muốn một lần thưởng ngoạn ( khám chứ đừng có phá) thì nhanh chân đến với Tuy Hòa,
Tuy Hòa hẹn gặp lại!
P.s Trân trọng cảm ơn Tuyền đã tiếp đãi Thuần và những người bạn với tất cả những gì đã có.
Thuần Trịnh cafe_ An nhiên trên từng giọt đắng!
Đa Số trong chúng ta ai cũng biết đến chương trình Thời Sự nhưng số rất ít biết Thời Sự là gì và số ít hơn nữa là dành thời gian để nghe, xem chương trình Thời sự. Vậy Thời Sự là gì?
Theo wikipedia định nghĩa như vầy nè:
Tin tức, trong báo chí, là các thông tin mới về những gì đã, đang hoặc sẽ diễn ra trong xã hội. Tin tức có thể có tác động đến nhiều người. Một bản tin trên báo chí thường tập hợp theo công thức 5W và 1H.
Công thức này có thể được diễn giải như sau:
Tuy nhiên, đôi khi trong báo chí hiện đại, một vài tiêu chí này được giản lược khi tin tức đang gấp và được đặt trong bối cảnh cụ thể.
Ủa vậy tại sao Thuần Trịnh Cafe nổi tiếng ngôn tình lại nói về vấn đề này?
Đơn giản là Thuần Trịnh cafe xin 1 phút quảng cáo, vì Thuần Trịnh Cafe được lên sóng Thời Sự, có nghĩa là một vấn đề, chủ đề, thông tin có thể tác động đến nhiều người nha. Mời mọi người xem qua chương trình thợi sự của đài Truyền Hình Tỉnh Lâm Đồng ngày 14.9.2018 để xem xem, anh Thuần đã làm cái gì mà tác động đến nhiều người nhé!
p.s: Phút thứ 33 nhé
Thuần Trịnh Cafe_ An nhiên trên từng giọt đắng!
“Ngày xưa phượng rơi đầy sân, làm cả hồn tôi nhẹ lâng…”

Nay đọc tin biết mấy em chuẩn bị cho ngày vô thi đại học, à bây giờ người ta gọi là THPT quốc gia.
Quay qua quay lại 12 năm rồi, năm Thuần xách balo đi thi đại học cũng có World-Cup. Thời đó mộng mị nghĩ là phải đậu đại học phải kiếm được việc làm ngon thì mời khá được, thấy ba má làm nông buôn mưa bán nắng chua lè. Ấy vậy mà, bây giờ Thuần lại thích quay lại làm cafe, ngộ thiệt…
Đoạn lời hát đầu đấy cũng một thời như thiêu như đốt trong tâm trí ngày chia tay bạn bè phổ thông và nghĩ là sẽ bước qua một cuộc đời khác. Ừ, khác thì khác thiết luôn á. Mà thiệt, có ra sao cũng chẳng sao. Chắc cũng vì những gì Thuần tự trải qua mà bây giờ thấy các em chụp hình kỷ yếu kỷ mạnh quần quần áo áo, Thuần thấy như vô hình lắm. Đến bạn bè chúng còn chẳng bận nhớ nhau sau học kỳ đầu giảng đường mới thì nói chi là tấm hình toàn con nít.
Hì, nói vậy chớ cũng tiếc, tiếc
vì không đủ tự tin xin chụp với người ta một tấm hình kỷ niệm. Vậy mà nhờ cái thiếu thiếu đó đến giờ vẫn nhớ nhau, thương nhau đến lạ. Đến khi cuộc đời Thuần như cụt lủn thì người ta lại ở bên. Riết rồi cứ ở hoài chắc người ta cũng chán hay nặng nghĩa tình như những giọt cafe…!
Cũng chắc gần cả năm rồi mới về nhà sau 12h đêm như đêm nay. Có cảm giác chút hờn dỗi từ nơi yêu thương nhất. có lỗi với yêu thương vì điều đó.
Đêm nay lạ, bỏ trốn cái niềm vui của Ba để đi đến 1 niềm vui của 1 người khác. Đêm nay “quay lại” nơi mình và yêu thương đã từng rất yêu thích lắm để dự lễ trưởng thành của một người bạn. Chúc mừng em người xứng đáng. Bù lại, đêm nay anh được gợi lại ký ức của 1 thời trẻ trai chưa đủ để phai nhòa. Đêm nay anh được tiếp cận với thương mại điện tử, quảng cáo mạng… câu like, tăng view từ một anh chàng nhìn khá là bánh bèo, thật sự nó sẽ rất thích hợp nếu như Thuần làm trà sữa…mà anh thì lại làm cafe hoài cũ. Anh chọn sự nhẹ nhàng, đơn giản và chân phương để sống với đam mê CAFE theo như lời anh nói An Nhiên Trên Từng giọt đắng!
Ra khỏi cửa anh chạy ngang con đường Ngô Thời Nhiệm, là con đường mà anh từng thấy đẹp nhất Sài Gòn thì nay chỉ thấy khách và không khách. Dừng đèn đỏ một người bán…hoa ngoái gọi từ một góc nhá nhem ánh đèn hắt ra từ một cánh cổng: “anh ơi đi chơi không?” Thuần cười, mua may bán đắt chị nhé. Chị cười với tôi, ai chúc tôi bao giờ như anh. Tôi chạy theo dòng xe đang tràn qua ngã tư vừa sáng đèn xanh thì nguyên con đường cũng nhiều người bán như chị. Quẹo qua CMT8 vào NDC thì một đôi tình nhân đã ngoài 50 như bước ra từ sân khấu đang nép mình bên thềm nhà ai chưa quên bật đèn nên mờ tối. Nụ hôn của họ mê đắm đến điên người nếu như ai đó vừa nhận ra ủa sao mình chẳng còn như vậy khi người bạn đời chỉ vừa mới…30?
Con đường HV như vắng lại càng thêm vắng chỉ đâu đó tiếng chổi tre mài trắng những con đường đầy rác. Tôi cười cảm ơn chị lao công vừa dừng xe ngay thềm nhà nơi tôi dừng thêm đèn đỏ. Chị cười như xoa hết mùi hôi và nỗi cực nhọc mà chẳng mấy ai buồn hỏi thêm 1 từ gửi chị.
Đường ngoại thành như càng thêm vắng lặng nếu không có thùng cafe sáng mai cần giao cho khách thì chắc sự cô đơn đeo bám cho đến cổng nhà nơi ngoại thành xa vắng. Đêm nay về trễ nhưng vẫn không quên được mai có hẹn với tháng Tư. Tháng Tư của Thuần với con trai và phần còn lại… nhưng ngày này tháng Tư lại là lời nói dối của anh!
Cũng một năm rồi từ cái ngày bụi bặm về phố núi. Trời lờ mờ sương sớm của Đà Lạt lạnh đến tê người, hôm đó dự báo là 13°C, nên loay hoay đi tìm ly cafe nóng. Gặp một dị nhân cafe ngay góc chợ Đà Lạt đang kê cái băng ghế dài và nhóm lửa nấu nước pha trà và kho cafe. Chắc ít ngườ biết ĐL có cái món cf kho, bỏ nguyên 1 mớ cafe vô 1 cái túi lọc rồi nấu liu riu trên bếp lửa than, mà hầu hết cái túi lọc đó là chiếc vớ loại mỏng ít lông mua về và qua rất nhìu lần vò tay để không còn ra sơ vải nữa.
4h sáng tính ghé ngồi bắt chuyện thì bác ngắn gọn:” chưa được, chưa tiếp khách được” không hề quay lên nhìn mình là ai và cần gì. Đành cuốc thêm 4km nữa mà cũng nhờ vậy mà không thấy lạnh mấy nữa. Cũng nhờ vậy mà mình càng mê thêm cái vị ly cafe nóng dưới trời sương sớm và cũng gây đê mê để cố tìm ra vị cf quen thuộc ấy cho riêng mình.
Hôm ấy mình cũng gặp một vài người nay đã cũ (cũng hơn 1 năm rồi mà). Cũng lang thang trên những con dốc của thành phố Sương để đi tìm một cái gì đó ấm áp hơn nên vào chung 1 quán cafe, quán chỉ có đúng 3 người khách…chịu ngồi lâu, còn hầu hết là mấy bác tài ghé vội ly cafe và điếu thuốc rồi lại đi, đa phần là thiếu hôm sau trả. Mình quen với điều đó rồi vì Di Linh mình cũng vậy, uống cafe trả theo tháng chứ không trả theo ly nên quên thì trả nhiều nhớ thì lấy bớt lại vậy thôi.
Nhưng trong cái nơi có phần bụi bặm đó thì lại thấy nó cảm xúc lạ đến ghê người!
Kết hợp cùng Thuần, đem hương cafe đến với mọi nhà!
Kết hợp cùng Thuần, đem hương cafe đến với mọi nhà!

nguồn Video: Chương Trình Khuyến Nông Quốc Gia 2017 VTC16
Nhân Vật Chính: Anh Vinh (Thuần Cha)