“Cái gai trong mắt lâu dần cũng chịu được, người tốt xấu lâu dần ở cũng quen”.
Cô cười mỉm chi thốt ra vài chữ rồi ôm nhẹ lấy tay anh, nhẹ tựa vào vai rồi tiếp lời. Riết có thấy quen không a Mạnh? Anh trầm ngâm:” quen thì cũng quen quen rồi, mà vài thứ thiếu chịu không được, em đền cho anh sao đây?”. Cô cười, em không bắt đền thì thôi nha. Rồi họ dắt tay nhau về nhà…cô. Đêm nay anh lại không về.
Cảm giác của một cuộc tình không trách nhiệm nó làm cho con người ta vô tư lắm, họ đến với nhau như thể họ cần cho nhau những điều mà họ không có được một cách tự nguyện và đê mê.
Ngay từ cái lần đầu tiên gặp, trong hội nghị triễn lãm công nghiệp về công nghệ mới, Mạnh, một nhân viên quan trọng mảng kỹ thuật của tập đoàn gia công cơ khí hàng đầu tại Việt Nam, anh đến để nghiên cứu thị trường theo như yêu cầu cùa ban giám đốc. Huyền, một cô gái bắt mắt và thu hút của một thương hiệu mới, họ đến để chào sân thị trường với công nghệ cao mà Mạnh chưa bao giờ trực tiếp tiếp xúc thực tế. Họ đã như mặc định sẽ hợp tác với nhau dù chưa biết sẽ làm cái gì cho nhau. Chào anh, em Huyền bên công ty bla…bla… mời anh tham quan công nghệ mới bên em, anh nhé, Huyền đưa tay như chờ anh nắm lấy, niềm nở. “anh chào em, anh Mạnh, anh cu-li bên bla…bla, rất vui được làm quen với em. Nghe em nói công nghệ mới là công nghệ gì vậy em?”. Anh và cô gần như quên đi mọi chuyện xung quanh để xoay mọi thứ vào câu chuyện của họ trong vỏn vẹn 5 phút và kết thúc lần gặp ấy bằng câu chào và 2 cái name card được chuyển qua lại. và bắt đầu cho nhau 1 cuộc sống khác.
Sau hôm ấy, anh và Huyền gặp nhau thường hơn, từ những quán café dành cho công việc cho đến những nhà hàng sang trọng cũng là cho công việc. Nhưng nếu chỉ là công việc chắc chúng ta chẳng có gì để nghe Thuần kể lại.
Lần ấy, Huyền gọi anh sau giờ tan tầm trong cái giọng nghẹn ngào: “anh Mạnh, gặp em một lúc nhé!”. Chưa kịp hiểu ra vấn đề thì anh đã nghe đầu bên kia cúp máy. Anh vội lái con Camry đen bóng mà công ty giao cho anh toàn quyền sử dụng đến đón cô theo địa chỉ cô nhắn vội cho anh ngay sau cuộc gọi. Hóa ra cô và anh làm không xa nhau lắm. Gặp Mạnh, Huyền cười tươi như chẳng có chuyện gì trước đó. Anh và cô lượn lờ khắp những nơi mà cô muốn: Quán café nhỏ nằm trên 1 căn chung cứ mới vừa tôn tạo ngay rìa trung tâm thành phố. Nơi này là của một anh chủ trẻ tầm 30 tuổi cũng là 1 nhân viên văn phòng mở ra chỉ để bạn bè đến thưởng thức hương vị café từ những người nông dân. Huyền hay ngồi ở chiếc bàn nhỏ nhìn ra cửa sổ nơi có tán lá me dập diều theo gió và những tia năng đôi lúc rọi vào mỏng như sợi chỉ, sáng chói và gay gắt. Quán bia nhỏ xíu cũng có ô cửa sổ nhìn xuống con đường một chiều chậm rãi đón đưa hàng ngàn chiếc xe tấp nập vào thành phố mỗi buổi chiều. Nhà cô, cũng một căn chung cư nhỏ xíu 2 phòng ngủ, 1 phòng của cô và chồng cũ, 1 của Xu, con gái cô đã theo cha ra nước ngoài sinh sống, nơi treo rất nhiều hình của bé Xu qua từng năm tháng. Anh choáng ngợp trong không gian ấy, quá nhiều hạnh phúc và kỷ niệm của cô trong quá khứ. Lần đầu đến nhà anh xầm xì hỏi, làm sao em có thể đối diện với quá khứ mỗi ngày như vậy? Huyền nhẹ nhàng, em phải Mạnh mà anh? Anh không thể cưỡng lại câu nói muốn đấm thẳng vào cái tên anh như vậy? Nét mặt anh giản ra khi đôi mắt anh nheo lại lộ ra những vết chân chim. Đêm đấy cô giữ anh ở lại, anh cố giấu đi sự hân hoan của mình trong đôi mắt.
Đêm ấy, anh như được bước vào một thế giới khác, một cuộc sống khác hoàn toàn với những gì anh đang có. Huyền như giành toàn bộ những gì đàn bà nhất, ngọt ngào nhất giành cả cho anh. Chắc cô đã giữ nó quá lâu từ ngày ngôi nhà này vắng bóng người đàn ông. Cô chuẩn bị mọi thứ từ những điều đơn giản nhất như chỉ để được sống trong một đêm. Mùi tinh dầu sả nhẹ nhàng thoảng vào cánh cửa phòng tắm khi chợt hẹ mở làm anh mơ hồ trong dòng nước ấm, khi anh như muốn gột bỏ đi những lắng lo mà anh đang chập chờn đối diện, cô nhẹ nhàng bước vào dòng nước với anh với hơi thở nhẹ nhàng đến bất tận. cô trườn tay quàng vào khuôn ngực vạm vỡ của anh rồi siết chắt như thể muốn chiếm hết con người anh bất tận, dòng nước trôi trên người họ như thể bị lãng quên đến lặng im, họ hòa vào nhau nhịp nhàng và rên siết. Cái chất đàn bà của cô như thể quả bóng nước bùng vỡ, mạnh mẽ và dữ dội. Cô kéo anh ra khỏi làn nước chẳng bằng 1 một bờ môi thắm vừa được dặm lại đường son mới toanh mùi Hoa Anh Đào. Họ cuốn vào nhau như chỉ để được thỏa mãn những gì căn phòng mang cho họ. Anh mạnh mẽ bao nhiêu thì cô cũng đón đưa bấy nhiêu, họ nhưng sinh ra chỉ để giành cho nhau đêm hôm ấy. Khát khao được yêu đương như kéo không gian trong căn phòng chuyển màu tươi sáng, họ không có cảm giác về thời gian hay không gian nữa, mà quanh họ chỉ còn lại mùi hương của tình yêu và xúc cảm của vị ngọt trái cấm. Cô như cố vờn bắt anh trong cái không gian vô định ấy, anh lượn lờ rình rập đúng chất của một gã đa tình thứ thiệt. Mọi thứ với họ như những nhịp điệu gắng kết đến bất tận, bàn tay siết chặt bàn tay, đến hơi thở như cũng chẳng màng trốn tránh lẫn nhau. Nhịp điệu của tình yêu, của cơ thể những con người đang yêu, của nụ hôn, của vòng tay và cả khuôn ngực tràn đầy nhộn nhịp tiếng tim.
Rồi cái gì đến cũng đến, căn phòng sáng bừng lên khi mặt trời chiếu thẳng qua ô cửa sổ bên cạnh giường ngủ, những sợi nắng như cắm xuyên vào khóe mắt của 2 con người không ngủ, họ tươi tỉnh như thể đã trải qua 1 giấc say nồng ấm áp. Lúc này, ánh nắng như đốt thêm hương tinh dầu sả thêm nồng nàn lôi kéo. Họ rời nhau như cách của một lời mời hẹn mới. Anh bước ra khỏi căn nhà sau cánh cửa nhỏ nâu sậm màu gổ công nghiệp mắc tiền. Bỏ lại phía sau anh là tiếng lẫy của cái khóa cửa lóc cóc như thể che đi bên trong là người đàn bà trần trụi như vừa được tắm một làng sinh khí mới.
Ấy vậy mà họ như cùng suy nghĩ, họ chẳng tìm nhau thêm 1 lần nào nữa. Chỉ có Huyền là vẫn lui tới những nơi xưa cũ ấy, góc bàn bên cạnh ô cửa sổ trong quán café như là nơi để Huyền được sống với tâm trạng mình. Chiều hôm ấy mưa, quán vắng hơn mọi ngày nên còn rất nhiều bàn trống, ấy vậy mà Huyền vẫn đến ngay khung cửa sổ, ngồi ghế phía tay trái nhìn ra cửa sổ. Cơn mưa chiều xuyên qua hàng lá me rả rích vào cửa sổ. Cô gọi tôi ly café quen thuộc, chắc đó là lý do tôi ấn tượng về cô, đen, không đường, không kem, không đá. Hôm nay, cô mời tôi ngồi với cô, khi tôi bưng ly café đến. Cô khuấy nghẹ ly café không có gì ngoài mùi hương và làn hơi nóng ấy, chỉ tay lên tàn lá me:” nó vẫn sống anh nhỉ!”.
Tôi lặng nhìn ra tàn cây rủ rượi trong làn mưa qua ô cửa nhạt nhòa ấy, rồi thoáng qua phía bàn bên kia là khuôn mặt của 1 người đàn bà kiêu kỳ giấu sau mái tóc đang trôi dài xuống vai, nhìn xa xăm. Tôi bước lại quầy trong khi bài nhạc cũ phát ra từ cặp loa nằm trong góc quán:” Có một lần anh chẳng qua nữa. Cứ thế xa xa mãi nơi em. Để những mùa nhuộm màu thương nhớ. Phố xa xôi đã vãng người qua”. Bài hát như bao trùm không gian của căn quán nhỏ, như bóng Huyền choáng qua ô cửa sổ và tàn me rệu rã và ướt át.
https://www.youtube.com/watch?v=rBf0N3gPBR4


Bạn!