Tuổi Hồng Có Ngây Thơ?

Đêm về, sau một ngày làm việc bình thường đến chán chường thì lại gặp lại nó, thằng bạn mà quen biết nhau chắc cũng được một thập kỷ lẽ ba, bốn năm ròng. “Mày vẫn vậy!” cái câu nói nhưng thành phản xạ mỗi khi Thuần gặp nó. Cái chất lãng tử, điềm tĩnh và nghệ sĩ của nó như được gia cố với cây đàn Guitar đeo sau lưng đen đúa, lạnh lùng. “Tao bình thường mà” nó cười cười.

Đêm nay lạ, 2 thằng không uống bia, chỉ pha ấm trà và 2 ly café đen đúa không kém cái bao cây đàn nó mang theo. À quên, nó mê đàn (đàn guitar nhé, còn đàn kia chắc nó cũng mê giống Thuần ?), nên chỉ khêu nhẹ vài lời là được nghe nó đánh vài đoạn, hát vài câu ???? “Trôi qua những nụ cười
Chìm trong câu hát Nam Bộ. Mắt tôi rưng rưng khi gió mùa đông bắc về… “_ Đường về/Quái Vật tí Hon. Cái kiểu nhạc của nó và Thuần thích giống giống tính cách của Thuần quá, điên điên, quái quái, khó gần một cách dễ thương (tự khen mình thôi). Đêm tối kéo đến nhanh hơn khi người ta dần chìm vào tiếng guitar thùng trầm trầm, chát chát.

Nghêu ngao vài câu, bên mùi café và hương trà tuyết như làm con người ta say thêm vài bận. “Mày sao rồi? cưới vợ đi, dm, bạn bè con chạy tới mẫu giáo rồi, riêng mày cứ ôm mãi cây đàn và câu chuyện cũ” Thuần nói; mà đôi khi tự hỏi cái kiểu bạn bè gì gặp nhau chứ chả nói được mấy câu. Nó lại cười “hmm, cũng muốn mày ạ, mà không biết sao, à Pha Lê dạo này sao rồi? Có con chưa?” Pha Lê, là con bạn của 2 thằng từ hồi trung học, đẹp, mà ai nó quen chả đẹp, nó bảnh tỏn và còn đa tài nữa. “Pha cái gì mà Lê, Một người quen đã đi lấy chồng. Một người yêu thôi đã sang sông. Tình ngày xưa gió cuốn lâng lâng. Thương những chiều nắng đến bâng khuâng. ” _ Thuần buột miệng nghêu ngao Cuộc tình đã Mất/Xuân Vinh. Nó đệm cho vài note rồi buông ra vòng âm quen thuộc ???  “Xưa chúng ta chung trường. Cùng nhau kết hoa ước hẹn. Mà nay bỗng dưng em lại. Bỏ quên hoa quên đi tình tôi…” cái thứ giọng trầm ấm sặc mùi nhạc cũ của nó đúng là của hiếm.

Câu hát ám ảnh đó đã quá lâu rồi không nghe, mà nay nghe lại cũng là nó, nó hát, tiếng đàn của nó ma mị hơn rất nhiều so với cái chiều thu 8 năm về trước. Mà có lẽ tại cây đàn năm ấy nặng hơn vì dòng nước mắt nghẹn ngào của thằng trai hai mươi mấy nên âm không sắc, rồi giọng run run đó làm sao hay hơn được. Ngày đó, chúng nó quen nhau, ai cũng thấy tụi bay nhất rồi, tài sắc cái gì tụi bay cũng có thôi sắp xếp đi cho tụi tao còn đi ăn đám. Thời đó, nó bận rộn nhiều với đèn sách của những năm cuối cùng đại học, Thuần cũng bận rộn, 2 thằng đều học kỹ thuật, thằng đằng đông, thằng đằng tây cái Sài Gòn đông nghẹt. Nó bận học, rồi bận con Pha Lê, còn Thuần thì bạn học rồi bận con pha chế (hồi đó đi làm tạp vụ kiếm thêm tiền uống bia, và 1 vài thứ khác) nên ít gặp. Mỗi lần gặp là thấy chúng nó mặn nồng hơn một tí, ấy vậy mà lần đó gặp nó trong căn gác trọ góc đường Phú Thọ thì chỉ duy một mình nó và cây đàn cũ. “ủa nay sao có mình tao vậy thằng kia? Bộ tính mượn tiền hả?” (xưa giờ toàn mượn tiền nó chứ có bao giờ tới lượt nó mượn). rồi vài đứa khác cũng tới, bạn tụi này đông đông được năm bảy đứa, vẫn thiếu đứa kia. Và mình bắt đầu lờ mờ hiểu ra là chuyện chúng nó. Năm năm cho một chuyện tình cũng không phải là quà ngắn để chỉ đột ngột dừng lại. Chiều hôm đó, cả đám chả một lời nào. Nay ngồi đây nghe lại dòng âm thanh cũ, thì chỉ thấy là thời gian nó không dễ gì dừng lại, chỉ có duy nhất còn giữ lại cái gì trong nhau thôi. “Mày vẫn vậy! cái kiểu đa tình một cách đáng ganh tị của mày luôn đi kèm với cái tình cảm mày giành cho Pha Lê gần như không thay đổi.” Nó ậm ừ, cười nheo đôi mắt. Là bạn, nhưng nó nghĩ cái gì về chuyện tình cảm thì thường Thuần không hỏi thêm, vì dù sao cũng không ai yêu thay yêu giùm cho ai được.

Lại nói về Pha Lê, có lần gặp lại, Pha Lê vẫn vậy, vẫn cái nét đẹp mà thằng bạn mình nó say mê không nguôi. Nhưng Thuần biết, không phải vẻ bề ngoài, mà là cái tính cách của Pha Lê mới làm cho người ta thương nhiều như vậy. Lần đó có hỏi về nó, Pha Lê giống nó, nhẹ nhàng nói:” cái cảm giác nó cứ bình thường mỗi ngày làm người ta thấy phai nhạt dù đã từng rất yêu”. Thuần cười: “mắt mí lót không xót anh nào nhỉ?”. Pha Lê cũng cười. Câu nói đó 2 đứa hay chọc nhau từ thời trung học, là bạn nhau lâu đã vậy chúng bạn thân lại yêu nhau nên cởi mở nhiều.

Chưa bao giờ mình nói điều này với nó nhưng chắc Pha Lê đúng, thương nhiều hay ít thì cũng phải có gì đó làm động lực để thương thêm mày ạ. Thôi chuyện cũ rích rồi. Tụi mày chia tay nhau rồi, người ta cũng yên bề gia thất rồi, thương nhớ người dưng chi nữa mày ơi.

Đêm kéo thêm về khuya, bên ngoài hàng cây bàng rì rào thì đâu đó mấy côn trùng còn sót lại của Sài Gòn cũng bắt đầu lên tiếng gáy, rên rỉ. Hai thằng lặng đi một hồi với vài ngụm café rồi nhấp thêm vài ngụm trà vừa châm nước mới. Nó chơi một bài mà Thuần cực mê ???” Em cười thứ tha, gõ lên cánh cửa nhỏ. Đánh Thức ước muốn từng ngủ quên…” Câu hát cứ lê la mãi vào đêm như kể thêm vài chuyện tình của Nó. Nó đã yêu người khác rồi, nhưng cái chất đa tình của nó thì chắc chưa xóa hết được đâu. Dù biết mình là kẻ ăn mày dĩ vãng, nhưng Nó là vậy, như cái cách Nó vẫn trả lời nhau “tao bình thường mà”.

Tiếng Guitar bỗng nhiên đứt đoạn khi điện thoại nó rung lên đoạn nhạc chuông hối hả. “Thôi tao về” Nó cười. Gài lại cánh cổng sắt đã bắt đầu chuyển màu sơn sau khi Nó dắt xe ra, chạy hút vào màn đêm trong con hẽm nhỏ, âm thanh ì ầm của cánh cổng chà vào mặt sân cũng không làm tan đi được những âm thanh của câu hát cũ: “Hãy hát khúc nhạc buồn. Cùng chung tiếng ca cung đàn. Còn đâu dáng em những chiều. Nhẹ đưa bước chân phù du. Êm đềm trôi qua khi em theo chồng. Nhớ sao những khi tan trường. Mình anh bơ vơ!”.  Đêm như tĩnh lặng hơn khi chuyến cuối cùng của xe hủ tiếu gõ đã không còn lóc cóc, lúc này cái vị café như đắng hơn dù vẫn nũng nịu đi vào cuống họng. Đêm nay vắng lặng thật!


Leave a Reply